Viết lúc 4 AM – Cho những người bạn thám kích của chúng tôi

Charles Schwiderski, Trần Hoài Thư

Có lẽ đây là lần đầu qua văn chương Miền Nam thời chiến, hai nhà thơ Mỹ Việt gặp nhau ở cùng chung một màu áo binh chủng. Một người nguyên là cố vấn đại đội, và một người nguyên là một trung đội trưởng. Họ không hẹn mà gặp, không phải ở trên quả đất này, mà ở trên văn chương. Họ cùng những giọt lệ thổn thức khi nhớ về đồng đội, về những người bạn thám kích QLVNCH của họ – những người lính không bao giờ biết nón sắt, áo giáp. Họ đội mũ rừng, trang bị súng nhẹ, gan dạ, quả cảm, luôn luôn đi đầu trong các cuộc hành quân tìm dấu địch. Và dĩ nhiên là họ chết trước.
đọc tiếp

Advertisements

Trần Hoài Thư: Đêm của thám kích

Truyện

Đêm nay, trung đội phải di chuyển sang một toạ độ khác. Địa điểm kích bị lộ khi một người đàn bà ra gò sau nhà tuột quần đi cầu. Thằng Minh cao bồi kể lại: Tao thấy con mụ ra ngoài gò như chỗ không người. Nhờ ánh trăng nếu không tao đã cho mụ một phát rồi. Tao kêu ông Lợi dậy. ổng già mà vẫn còn dê. Trời ơi hai cái mông của mụ dưới ánh trăng xem mát cả con mắt. Ông Lợi cứ chắc lưỡi hoài. Tao chửi thề. Cứt thúi thấy mẹ mà ông thèm cái nổi gì. Sau đó tao đằng hắng. Tao thấy mụ nhổm dậy nhìn quanh. Tao đằng hắng thêm một lần nữa. Mụ hét lớn: Trời ơi ma, ma, rồi bỏ chạy…
đọc tiếp

Charles Schwiderski: Chi Bo Ru (Hồi ký chiến trường)

 Hà Kỳ Lam chuyển ngữ

Lời người dịch: Trong chiến tranh Việt Nam trước đây, thế giới đã từng nghe danh những chiến trường như Khe Sanh, Plei Me, Ðức Cơ, Ðồng Xoài, Bình Giã v.v. Nhưng có những trận đánh không tên và mức độ khốc liệt ít ai biết đến. Chi Ro Bu là một trận chiến trên Cao Nguyên Trung Phần Việt Nam, tuy ở qui mô nhỏ, nhưng độ khốc liệt của nó đã khiến cho một cố vấn Mỹ trong cuộc mỗi lần hồi tưởng lại phải sụt sùi rơi lệ. Ðược phép của tác giả thiên hồi ký này, Charles Schwiderski, người dịch xin hân hạnh chuyển ngữ gửi đến quí độc giả. HKL.
đọc tiếp

Trần Hoài Thư: Thám báo

Những ngày cuối tháng 12, mưa tầm tã cả núi rừng, lẫn cùng những cơn gió miền núi hú loạn cuồng trên những thân cổ thụ trong rừng già. Sương mù che khuất cả tầm mắt, mãi đến trưa chúng tôi mới nhận ra chút cảnh tượng xung quanh. Những hàng dây leo thả xuống đất, hay quấn chằng chịt trên bãi hoang, mà theo mùa mưa, tranh, cỏ thi nhau mọc cao đến quá đầu người. Ban đêm, chúng tôi phải dựa vào gốc cây để ngủ hay ngả lưng một tí. đọc tiếp

Phan Xuân Sinh: GIÓ BỤI MỘT THỜI

THT giới thiệu: Tác giả Phan Xuân Sinh nguyên là một cựu trung đội trưởng trinh sát của trung đoàn 51 BB. Ông đã để lại trên chiến trường một bàn chân.  Đọc hồi ký chiến trường này, chúng ta sẽ thấy rõ hơn về vai trò trinh sát, viễn thám, thám kích, biệt kích, mà phía Bắc quân đồng cho một tên: thám báo.
Ông viết văn làm thơ, đã xuất bản một số thi phẩm và tập truyện.  Muốn tìm hiểu thêm về hành trình văn chương của tác giả xin vào trang WEB:
http://phanxuansinh.net/

 

Tôi rời Đà Nẵng gần cuối năm 1974 để vào sống tại Sài Gòn. Trong dự trù, sau khi giải ngũ tôi được lãnh số tiền trợ cấp hàng tháng để yên tâm đi học trở lại. Số tiền nầy dư giả cho tôi trang trải mọi chi phí về chuyện ăn ở tại Sài Gòn mà không cần sự trợ cấp của gia đình. Tất cả hồ sơ giải ngũ của tôi từ Trung Tâm I Quản Trị được gửi vào Trung Tâm III Quản Trị. Nếu không có biến chuyển gì thì tháng 4 năm 75 tôi sẽ ra Hội Đồng để duyệt xét mức độ tàn phế. ..

đọc tiếp

Một truyện ngắn cũ: Quán Biên Thùy

(trích từ Truyện từ Bách Khoa – vừa xuất bản)

Hát cho ai. Hát cho người nào. Con chim từ đâu đã bay lại, đậu trên đồi một đêm. Con chim từ đâu đến đây làm tôi nhớ lại ngôi trường Văn Khoa, con đường Nguyễn Du cây xanh bóng mát. Và gió Bạch Đằng. Và nhà thờ Đức Bà. Và ly chanh đường. Uống môi em ngọt.

đọc tiếp